Không dám nhận mẹ vì sự nghèo hèn
Tôi đã chấp nhận đánh đổi tất cả để có được thứ tôi muốn (Ảnh minh họa)

Không dám nhận mẹ vì sự nghèo hèn

Thứ Bẩy, 02/06/2012, 01:35 PM (GMT+7)
Sự kiện: Chuyện gia đình
Nếu gia đình tỷ phú biết được thân thế của tôi thì liệu họ có tổ chức đám cưới cho chúng tôi không?

Bạn trẻ cuộc sống với những câu Chuyện tình yêu, ngoại tình, tâm sự của les, gay và những bài viết sinh động, đa chiều về thế hệ 8x - 9x

Ở đời, khi sinh ra, người ta không thể chọn được bố mẹ cho mình nhưng tôi tin, đối với số phận thì khác. Có thể có những đức tin rằng số phận là thứ đã được sắp đặt sẵn, đời ta thế nào đều do số phận mà ra. Tôi không chấp nhận điều đó. Vì tôi không thể chọn bố mẹ nên tôi đánh đổi mọi thứ để thay đổi số phận của mình...

Tôi tin rằng khi đọc câu chuyện của tôi, sẽ có nhiều người nghĩ tôi là đứa con không ra gì, sẽ nói về tôi với những lời lẽ thậm tệ nhưng phải sống trong cuộc đời của tôi thì mới có thể hiểu vì sao tôi lại làm vậy. Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo. Bố tôi mất năm tôi hai tuổi nên mọi kí ức về ông, tôi hầu như không giữ lại được gì. Mẹ ở vậy nuôi tôi. Nhà tôi ở một xóm nghèo, mẹ hàng ngày chạy chợ, kiếm từng đồng một để cho tôi ăn học. Dù nhà nghèo nhưng mẹ cho tôi đi học ở trường rất tốt, bà cũng không tiếc tiền cho tôi đi học thêm. Mẹ nói, chỉ cần tôi học thật giỏi thì tôi sẽ giúp cuộc đời mình rời khỏi cảnh nghèo này.

Có lẽ vì sinh ra trong sự thiếu thốn nên tôi có nghị lực một cách kì lạ. Thời đi học, tôi không bao giờ dùng thời gian của mình cho việc kết bạn, giải trí hay bất cứ việc gì khác. Tôi chỉ học vì tôi mong mỏi đến cùng cực cái ngày mà tôi bước khỏi tầng lớp tận cùng của xã hội, được đứng trong thế giới của người giàu và được xã hội nhìn nhận như một người giàu. Ý nghĩ đó bám sâu vào tâm trí tôi, mọi việc tôi làm cũng chỉ vì nó.

Cái nghèo khiến tôi mệt mỏi và cảm thấy hèn kém, nó khiến tôi mặc cảm và rụt rè. Những cố gắng của tôi bắt đầu có hiệu quả khi tôi thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng. Việc học tốt ở đại học khiến cuối năm thứ ba, tôi đã được nhận vào làm ở một công ty nước ngoài và hưởng một mức lương trong mơ. Bắt đầu từ đây, tôi thay đổi cuộc đời mình.

Mẹ tôi ở quê vẫn chạy chợ. Thi thoảng vẫn gói ghém đồ ăn gửi lên cho tôi. Còn tôi đã sống một cuộc sống khác. Làm ra được tiền, tôi bắt đầu chú ý đến vẻ ngoài của mình hơn. Trước giờ, tôi không bao giờ tiêu tiền cho việc mua sắm hay làm đẹp nhưng giờ thì tôi nghĩ khác. Để bước vào được thế giới của người giàu, tôi buộc phải chi tiền. Tôi phải trông giống những người giàu thì mới mong được đặt chân vào thế giới của họ và tự tin rằng mình cũng là một người giàu. Tôi dần lột xác trở thành một người khác. Xinh đẹp và sang trọng hơn.

Công việc của tôi cũng rất tốt. Ra trường, làm việc thêm hai năm nữa, tôi được đề bạt lên vị trí giám đốc. Tôi thuê một chung cư cao cấp để sống và cắt đứt hoàn toàn liên lạc với những người bạn ở đại học. Tôi đã là một con người khác nên tôi phải đoạn tuyệt với quá khứ của mình. Điều đó sẽ đảm bảo cho tôi rằng sẽ chẳng ai biết trước đó, tôi là một con bé nhà quê nghèo hèn, xấu xí.

Để có một cuộc đời hoàn hảo, tôi dựng lên một câu chuyện hoàn hảo về mình. Tôi là thiên kim tiểu thư của một gia đình giàu có. Bố tôi đã mất. Mẹ tôi sống ở nước ngoài, là giám đốc của một hãng mỹ phẩm. Mẹ muốn tôi ra nước ngoài sống cùng bà nhưng tôi không chịu nên hai mẹ con đành sống cảnh xa nhau. Mọi người nhìn vào những giàu sang tôi cố gắng thể hiện ra ngoài, những bộ quần áo hàng hiệu, căn hộ chung cư cao cấp, đi xe đẹp... nên hoàn toàn tin vào câu chuyện hoang đường của tôi. Tôi an tâm về thân thế của mình vì tôi nghĩ, chẳng có ai rảnh rỗi để đi điều tra về tôi rồi phát hiện ra tôi đã nói dối. Mẹ tôi sẽ chẳng bao giờ lên thành phố để thăm tôi và như vậy, chẳng có gì có thể lật tẩy câu chuyện của tôi.

Không dám nhận mẹ vì sự nghèo hèn, Bạn trẻ - Cuộc sống, chuyen gia dinh, tinh yeu, ngoai tinh, hanh phuc, yeu thuong, chuyen tinh yeu, tinh yeu gioi tre, me con, mau tu, ban tre, bao

Mẹ đã bị mù nên có thể mẹ sẽ không phát hiện được sự thay thế này (Ảnh minh họa)

Cuộc sống như vậy thật tốt. Vì giàu có nên tôi có thể kiêu hãnh, ngẩng cao đầu đi tới bất cứ đâu và nhận được sự kính trọng của mọi người. Đó là thứ cảm giác tôi chưa bao giờ có được khi tôi còn là một con bé nhà nghèo, hàng tháng ngóng từng đồng tiền nhàu nhĩ mẹ thu lượm từ việc bán rau để gửi lên nuôi tôi ăn học.

Việc được đứng trong giới thượng lưu mở ra cho tôi nhiều cơ hội rất tốt. Nhất là việc một tỷ phú là đối tác làm ăn của công ty giới thiệu con trai của ông cho tôi. Nếu tôi trở thành người yêu rồi trở thành vợ của con trai ông, điều đó có nghĩa rằng cuộc đời tôi sẽ thay đổi hoàn toàn, tôi sẽ không phải ngụy trang cho mình nữa mà thực sự, tôi sẽ trở thành một người giàu. Bởi vậy, dù không mấy có cảm tình với con trai vị tỷ phú này, tôi vẫn tỏ ra rất hứng thú và thể hiện rằng mình muốn tiến xa hơn với anh.

Vì gia thế của tôi rất tốt nên gia đình anh đều chấp nhận tôi. Họ thường hối thúc hai chúng tôi làm đám cưới và luôn miệng nói tôi mời mẹ mình đang ở nước ngoài về để hai gia đình bàn chuyện hoặc nếu không phiền, bố mẹ anh sẵn sàng sang chỗ mẹ tôi để thưa chuyện của hai người trẻ. Điều này làm tôi lo lắng. Tôi biết kiếm đâu ra một người mẹ ở nước ngoài và làm giám đốc một hãng mỹ phẩm nổi tiếng? Đáng lẽ, khi bịa ra câu chuyện này, tôi phải nghĩ trước đến tình huống có ngày người ta sẽ đòi được gặp mẹ tôi.

Nỗi lo này tôi lo chưa kịp xong thì nỗi lo khác lại ập tới. Mẹ tôi ở quê bị tai biến. Qua cơn nguy kịch, bà bị mù hẳn và tai bị ảnh hưởng nên nghe không rõ. Tôi không thể đón mẹ lên thành phố ở cùng tôi nhưng cũng không thể bỏ mặc mẹ một mình lúc ốm đau. Vả lại, nếu cuối tuần nào tôi cũng về thăm mẹ, tất sẽ gây ra những nghi ngờ và nếu mọi người tìm ra sự thật về thân thế của tôi thì bao nhiêu công gây dựng và cố gắng của tôi sẽ thành vô ích. Tôi sẽ bị đá ra khỏi thế giới mà tôi đã cố chen chân vào. Viễn cảnh đen tối ấy làm tôi hoảng sợ.

Gia đình người yêu tôi vẫn nhắc tới chuyện gặp mẹ tôi luôn. Hai nỗi lo cùng một lúc ập đến khiến tôi không biết phải giải quyết thế nào. Thật may mắn là tiền có thể giải quyết được nhiều chuyện. Tôi thuê một người phụ nữ sang trọng và giỏi giang để đóng giả làm mẹ của mình. Bà đến gặp gia đình người yêu tôi, trò chuyện và đồng ý chấp thuận chuyện của hai đứa. Rồi vì lý do công việc, bà lại vội vã ra nước ngoài mà không thể tham dự hôn lễ. Không một ai nghi ngờ. Mọi chuyện dường như đã ổn thoả. Đám cưới mà bấy lâu nay tôi mong muốn sẽ diễn ra đúng như kế hoạch mà tôi đã tưởng tượng. Còn lại việc của mẹ tôi, tôi không biết phải làm sao.

Dù tôi cố chối bỏ thân phận của mình thì mẹ vẫn là mẹ ruột của tôi và nhờ bà nuôi dạy, tôi mới có ngày hôm nay. Nhưng tôi không thể đón bà lên chăm sóc, cũng không thể sống ở quê để chăm sóc mẹ. Tôi nghĩ đến chuyện tìm cho mẹ một người con gái khác. Người có thể ở bên để yêu thương và chăm sóc mẹ. Có lẽ những lời tôi nói thật tệ hại nhưng tôi sẵn sàng trả thật nhiều tiền cho cô gái nào thay tôi trở thành con gái của mẹ. Mẹ tôi đã bị mù, mẹ cũng không thể nghe rõ nên chắc chắn mẹ không thể phát hiện được sự thay thế này. Tôi nghĩ đây là cách tốt nhất để mọi thứ được vẹn toàn.

Mẹ tôi có con gái ở bên chăm sóc còn tôi thì vẫn được sống cuộc sống giàu có mà tôi mong muốn. Thế nhưng liệu cách nghĩ này của tôi có đi quá xa và không thể chấp nhận được? Tôi biết, làm phận con mà tôi lại không dám nhận mẹ là mẹ của mình chỉ vì bà quá nghèo thì tôi thực sự là đồ bỏ đi nhưng để thay đổi số phận của mình, tôi buộc phải chấp nhận đánh đổi. Ta không thể tự nhiên có thứ gì trên đời này nếu ta không phải đánh đổi vài thứ khác.

Dạo gần đây tôi không về quê thăm mẹ được nữa. Hôn lễ của tôi đang được chuẩn bị. Tôi thuê một người ở quê để chăm sóc cho mẹ nhưng đó chỉ là giải pháp tình thế. Tôi muốn mẹ được sống với con gái và cảm thấy hạnh phúc vào những lúc ốm đau được con của mình chăm sóc. Tôi tin là mẹ sẽ không thể phát hiện ra chuyện này và tôi thực sự mong sẽ có người giúp tôi thực hiện ước nguyện này. Tôi đã chấp nhận đánh đổi thì bằng mọi giá tôi phải có được thứ tôi muốn chứ tôi không thể thua ở giữa chừng. Để được sống hạnh phúc chẳng lẽ lại khó khăn đến thế sao?

lanhoang426@yahoo.com.vn

(Theo Đang yêu)
(13058 bình chọn, 7/10 điểm)
BÌNH LUẬN

Không dám nhận mẹ vì sự nghèo hèn

(153 bình luận)
Hiển thị   Xem thêm bình luận
thumbnail
leo thuan: Bạn đã mất lý trí
9agree  disagree0
Con người sợ nhất là đánh mất mình. Vậy mà bạn đã làm điều đó một cách quá tàn nhẫn với mẹ ruột của mình. Giàu có ngoài việc cho bạn ngẩn cao đầu như bạn nói còn giúp bạn được gì nữa không. Nếu bạn tài giỏi như bạn kể, đã là giám đốc bạn không cần giả tạo thì người ta còn tôn trọng bạn hơn. Bạn vẫn có thể lấy được người tỷ phú mà bạn muốn. Bạn đối xử với mẹ mình như thế thì cả đời này bạn sẽ ko có một ngày thanh thản. "VÌ NGHÈO KHÔNG PHẢI LÀ TỘI MÀ TỘI LỖI LÀ BẠN ĐÃ ĐÁNH MẤT ĐI CON NGƯỜI VÀ CỘI NGUỒN CỦA MÌNH"
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
phungmap: vô đạo đức
19agree  disagree0
tôi chưa từng bình luận bài viết nào nhưng đọc bài này tôi không thể nào chịu nổi. tôi nhỏ hơn bạn vài tuổi nhưng bạn không đủ tư cách để tôi xưng tiếng chị. Tôi lấy làm tiếc cho một trí thức lại có suy nghĩ và hành động vô đạo đức như vậy. Bạn phải biết rằng trên cuộc đời này mọi thứ đều có thể tìm kiếm, thay thế, thậm chí cả người chồng, người vợ con cái bạn đều có thể có hơn 2, nhưng duy nhất và chỉ 1 đó là Ba Mẹ. Bạn từ chối người Mẹ hi sinh cả đời vì bạn chỉ vì muốn bước chân vào thế giới của người giàu, bạn ham muốn nó đến vậy sao? khi bạn đối xử với Mẹ bạn như vậy rồi bạn sống kiêu hãnh và vui vẻ lắm à? bạn hãy nghĩ cho kỹ, không có một sự thật nào là bị chôn vùi mãi mãi,1 ngày nào đó người chồng giàu có của bạn phát hiện ra con người kinh tởm của bạn, người ta sẽ coi bạn là cái gì? Bạn nghĩ Mẹ bạn vì bị mù và điếc thì không phát hiện ra sự thay thế sao, nuôi nấng 20 năm, mà bà không nhận ra được ai là con gái mình hay sao? Tôi thật sự không biết phải dùng lý lẽ gì để nói với loại người như bạn. Hãy để 20 năm sau khi con của bạn đối xử với bạn như vậy thì bạn mới hiểu được cảm giác đau đớn của Mẹ bạn bây giờ. Nếu như có 100 người đàn ông giàu có mang đến cho tôi hàng trăm ngàn tỷ đồng mà bắt tôi đánh đổi Mẹ mình thì cũng không bao giờ tôi đồng ý, thà rằng tôi làm osin mà được có Mẹ còn hơn đống tiền đó. tôi thật sự hi vọng bạn sống có hiếu với bà khi bà vẫn còn sống.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
Trang Nhung: cuộc sống là những cuộc hành trình nhưng cuộc hành trình có ý nghĩa nhất lại là cuộc hành trình bên trong mỗi chúng ta
2agree  disagree0
Chào chị Hoàng Lan, em là một độc giả thường xuyên theo dõi chuyên mục bạn trẻ cuộc sống, và từ trước đến nay em cũng chưa từng để lại phản hồi cho bất cứ một câu chuyện nào nhưng câu chuyện của chị để lại trong em nhiều cảm xúc... có buồn, có cảm thông, có tiếc nuối, lo sợ.. và thương tâm rồi thấy đáng trách!!!
Em là một cô gái cũng có xuất thân từ một gia đình nghèo thuộc một miền quê nghèo, có thể còn thảm hại hơn hoàn cảnh của chị, nghèo đến mức cùng đinh...và hiện đang là sinh viên của một trường đại học.. em hiểu cảm giác muốn thoát khỏi cảnh sống lam lũ, nghèo hèn của chị vì em cũng vậy, cũng hy vọng vào một tuơng lai tươi sáng, thoát ly khỏi cuộc sống bấp bênh, nghèo khổ. Chính vì thế em cảm thông và hiểu vì sao chị lại làm vậy. Nhưng cảm thông và hiểu không có nghĩa là đồng tình với cách làm đó!
Con người ta sinh ra không ai có thể lựa chọn ba mẹ, hoàn cảnh sống của mình nhưng có thể chọn cho mình một cách sống. Ừ thì nếu được sinh ra trong một gia đình có điều kiện thì tốt thôi, nhưng nếu nghèo thì chẳng sao cả. Thậm chí còn phải cảm ơn cuộc sống nghèo đó vì nó đã tạo nên được con người mình ngày hôm nay. Như chị đầy quyết tâm vươn lên trở thành người con gái giỏi giang, có chỗ đứng trong xã hội... Biết đâu nếu rơi vào nhà giàu chị lại trở thành một trong những cậu ấm cô chiêu ăn chơi trác táng. Nhưng phản ứng của chị lại thái quá. Vượt xa khỏi quyết tâm, cố gắng vươn lên lại biến thành bằng mọi cách, bất cứ giá nào. Em thấy rất tiếc nuối vì một bước sai lầm của chị, chị một chút xíu nữa thôi là đến ngày gặt hái thành công. Giá như ngay từ đầu chị không thêu dệt nên gia cảnh tốt đẹp của mình mà dám nhìn thẳng vào sự thật, nói cho mọi người biết hoàn cảnh của mình thì có lẽ những người xung quanh chị đã nhìn chị bằng một con mắt khác, sẽ rất yêu quý chị, một số có thể sẽ là ngưỡng mộ... rằng cô ấy thật giỏi, thật có ý chí, quyết tâm vươn lên, một đứa con hiếu thảo.. là một người rất được, tương lai tốt đẹp ở ngay trước mắt! Và để bây giờ không phải chối bỏ mẹ_ người duy nhất còn lại trên đời sẵn sàng vì chị mà cho đi tất cả những gì người ấy có (luôn đặt niềm tin vào chị, mong dành cho con những điều tốt đẹp nhất vì thế mới cho chị đi học trường tốt, cố gắng kiếm tiền lo cho chị đi học thêm và hơn hết người phụ nữ đó đã ở vậy nuôi chị khi ng chồng của mình ra đi lúc con gái mới hai tuổi_đó là một sự hy sinh lớn lao!...), và không sợ bị phanh phui ra sự thật rằng chị là kẻ nói dối, là một đứa trẻ đáng trách biết bao đối với phụ mẫu..là một người có vấn đề về nhân phẩm.. chị sẽ không rơi vào hoàn cảnh như ngày hôm nay. Em thấy lo lắng thay cho chị. Cho dù chị có là diễn viên xuất sắc nếu như chị tiếp tục che đậy được sự thật một cách hoàn hảo thì chị có thoát khỏi cuộc sống rằn vặt, lương tâm cắn rứt không??? Chị nói rằng nhiều người sẽ nghĩ chị không ra gì, nói với chị những điều thậm tệ, và phải ở trong hoàn cảnh của chị mới hiểu được vì sao chị lại làm như vây.. không đâu. Đó chỉ là nguỵ biện cho bản thân thôi. Độc giả chỉ nhất thời bức xúc thôi. Mối con người chỉ có một cuộc đời và dù người ta có làm gì trong cái cuộc đời ấy thì ng ta cũng phải chịu trách nhiệm với hành động của mình. và câu chuyện của chị dần sẽ mờ nhạt trong đầu mọi nguời. Hãy nhớ chính chị mới là người nhận kết quả từ những hạt mầm chị gieo.. là trái đắng hay quả ngọt là do chị quyết định. Có phải vì mải trau dồi kiến thức sách vở quá không mà chị đã bỏ quên mất việc rèn giũa cái đức, cái tâm, bỏ quên mất việc làm đẹp tâm hồn mình? Sẵn sàng vì tiền mà trở thành ng con bất hiếu, vì tiền mà bán thân, lấy một ng mình "không mấy có cảm tình"? Nếu "cuộc sống hạnh phúc" mà chị đang muốn đó chỉ đơn giản chỉ là lấy dc ng chồng giàu và lo dấu chu toàn ng mẹ của chị thì chị đã thua ngay từ đầu và tiếp tục sai lầm đó đến cuối chứ không phải chỉ đơn thuần là "thua giữa chừng". Chặng đường này chị đã thua rồi. Nhưng khi chị viết bài báo này, em hiểu chị đang phân vân, vì trong chị cảm thấy không đúng ở chỗ nào đó. Điều đó khiến em tin chị là một cô gái tốt chỉ là đi sai một bước thôi. Nếu một ngày kia chị bị phát hiện là một kẻ dối trá( sẽ không xa đâu nếu chị tiếp tục đi bước này) thì chị sẽ mất hết, tất cả, làm lại sẽ khó khăn hơn lúc này. Vẫn còn kịp chị ạ.
Mẹ em vẫn nói: " Ở đời nước mắt chảy xuôi chứ có bao giờ nước mắt chảy ngược. Cha mẹ hết lòng vì con cái nhưng con cái có thương cha mẹ đâu, rồi đến một ngày nó cũng rời xa mình thôi." Nghe thật là thương tâm. Con cái là niềm tự hào của cha mẹ. Chị là niềm tự hào của mẹ chị đó. Em hiểu điều này vì em cũng vậy, là niềm tự hào của mẹ em, tự hào lắm lắm, hy vọng lắm lắm. Không trở thành đứa trẻ đáng trách và để mẹ thất vọng. Chị hãy dành thời gian để suy nghĩ thật kỹ trước khi quá muộn. Mong rằng chị sẽ thông suốt.
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
nhu tien: nghèo đâu phải là tội
1agree  disagree0
Tôi đọc bài của bạn mà tôi không thể tin vào mắt mình, bạn là một người có học mà bạn suy nghĩ như vậy sao. Nghèo đâu phải là có tội, tôi cũng sinh ra ở một miền quê nghèo miền trung, hoàn cảnh tôi cũng nghèo lắm. Cũng vì lý do đó nên tôi không tìm một người con gái cho mình vì tôi sợ người đó khổ vì tôi. Nhưng tôi không bao giờ bỏ gia đình mình cả vì cha mẹ chỉ có một mà thôi. Còn cuộc sống mình đang còn ở phía trước mà bạn. Ba tôi bị tai biến mất 2 năm trước nhưng lúc ông bệnh tôi, anh tôi và mẹ đã chăm sóc ông ba năm liền khi ông chỉ nằm một chổ. Tôi nghĩ ba tôi lúc ra đi vẫn còn hạnh phúc hơn mẹ bạn vì không có con chăm sóc cho mình. Tôi khóc dùm cho bạn gửi tới mẹ bạn
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
sy: ham tìên
0agree  disagree0
tôi dọc xong thấy bạn là người không có nhân cách một người có học thức mà như thế bạn là người bỏ đi bạn ham tiền mà quên hết tình mẫu tử mẹ con
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
thumbnail
Nguyễn Minh Vương: Suy nghĩ sai lầm!
1agree  disagree0
Cô gái à! Không phải cứ giàu là được tôn trọng đâu, cô là người có học mà nói cứ như một đứa ngốc ấy. Có những người giàu đáng được tôn trọng, vì họ đủ tài, đủ đức còn có những người giàu mà nhìn họ tôi chỉ có sự khinh bỉ, giàu bằng thủ đoạn, bằng lọc lừa, vì mục đích có thể bỏ qua tất cả, hoặc giàu có từ tiền nước ngoài gởi về ... cô ở trong số đó.

Trong cuộc sống có rất nhiều người họ không giàu có, nhưng họ biết sống hết mình, yêu thương gia đình, giúp đỡ mọi người xung quanh. Chẳng hạng thầy tôi, thầy không giàu, nhưng thầy sống tận tâm với chữ " giáo ", chúng tôi rất kính trọng thầy ...

Không phải cứ giàu là được kính trọng!
Bình luận có 0 phản hồi Trả lời
Xem tiếp bình luậnBình luận 1 - 6 / 153Trang trước, [1],  2,  3,  4,  5,  6,  7,  8,  9,  10,  Trang sau
guibinhluan
X
CN T2 T3 T4 T5 T6 T7